'''Tachycineta leucorrhoa, ye una especie d'ave del xéneru Tachycineta, de la familia Hirundinidae. Distribuyir en d'América del Sur.[1]
Esta especie reproducir dende Bolivia y Brasil (Mato Grosso, Goiás, y Espírito Santu) hasta Paraguái, Uruguái, y el centru y norte de l'Arxentina. La mayor parte de la so población austral migra al norte al averase l'iviernu, llegando hasta'l sudeste del Perú, el norte de Bolivia, y el norte de Brasil.[2]
Esta golondrina habita xeneralmente en llugares abiertos, cerca de l'agua. Los sos hábitats naturales son sabanes seques, subtropicales o tropicales, húmedes o estacionalmente anubiertes, pacionales, árees de cultivu, y montes abiertos o bien degradaos.
L'adultu ye de 13 cm de llargu. Presenta una fina ceya blanca que parte dende'l picu. Ye azul con leve rellumu verdosu na parte cimera; blancu na parte inferior, y la cola. Les tapaes alares son blanques —calter diagnósticu—. Dambos sexos son similares, pero'l plumaxe de los mozos ye de color gris pardu percima, pero presenten igualmente la ceya blanca.
Esta golondrina aliméntase principalmente d'inseutos voladores. De normal atópense en pareyes o en pequeños grupos. El so nial asitiar nel buecu d'un árbol, o ente roques o estructures artificiales. Constrúi'l so nial, con plumes y delles fibres vexetales; ellí la fema guara los sos blancos güevos.
Esta especie monotípica describióse orixinalmente pol ornitólogu francés Louis Jean Pierre Vieillot nel añu 1817, sol nome científicu de: Hirundo leucorrhoa. La so llocalidá tipu ye: «Paraguái».[3]
Integra una superespecie compuesta por 2 especies: Tachycineta leucorrhoa, y Tachycineta meyeni, les que mientres munchos años fueron consideraes conespecíficas, en razón de semeyances nes sos morfoloxíes y voces, pero la comparanza de les sos secuencies d'ADN sofita'l tratamientu como especies separaes.
Les especies: Tachycineta leucorrhoa, Tachycineta bicolor, Tachycineta albilinea, Tachycineta stolzmanni, Tachycineta albiventer, y Tachycineta meyeni , dacuando son asitiaes nun xéneru separáu: Iridoprocne, pero estudio de los sos ADN indiquen una estrecha rellación d'estos taxones col clado formáu por: Tachycineta thalassina, Tachycineta euchrysea, y Tachycineta cyaneoviridis, y poro, l'agrupamientu de toos nun solu xéneru.
'''Tachycineta leucorrhoa, ye una especie d'ave del xéneru Tachycineta, de la familia Hirundinidae. Distribuyir en d'América del Sur.
Tachycineta leucorrhoa en vuelu. Tachycineta leucorrhoa emplegando pa nidificar un nial abandonáu de forneru común (Furnarius rufus), en Rio Grande do Sul, Brasil. Xuveniles de Tachycineta leucorrhoa en Rio Grande do Sul, Brasil. Tachycineta leucorrhoa adultu alimentando xuveniles en Rio Grande do Sul, Brasil.Aderyn a rhywogaeth o adar yw Gwennol dinwen (sy'n enw benywaidd; enw lluosog: gwenoliaid tinwyn) a adnabyddir hefyd gyda'i enw gwyddonol Tachycineta leucorrhoa; yr enw Saesneg arno yw White-rumped swallow. Mae'n perthyn i deulu'r Gwenoliaid (Lladin: Hirundinidae) sydd yn urdd y Passeriformes.[1]
Talfyrir yr enw Lladin yn aml yn T. leucorrhoa, sef enw'r rhywogaeth.[2]
Mae'r gwennol dinwen yn perthyn i deulu'r Gwenoliaid (Lladin: Hirundinidae). Dyma rai o aelodau eraill y teulu:
Rhestr Wicidata:
rhywogaeth enw tacson delwedd Gwennol bondo Asia Delichon dasypus Gwennol bondo Nepal Delichon nipalensis Gwennol coed America Tachycineta bicolor Gwennol dinwen y De Tachycineta meyeni Gwennol ddibyn America Petrochelidon pyrrhonota Gwennol ddibyn yddf-frech Petrochelidon spilodera Gwennol euraid Tachycineta euchrysea Gwennol gain Petrochelidon ariel Gwennol mangrôf Tachycineta albilinea Gwennol ogof Petrochelidon fulva Gwennol resog India Petrochelidon fluvicola Gwennol werdd Tachycineta thalassina Gwennol y Bahamas Tachycineta cyaneoviridis Gwennol y bondo Delichon urbicum Gwennol yddfwinau Petrochelidon rufocollarisAderyn a rhywogaeth o adar yw Gwennol dinwen (sy'n enw benywaidd; enw lluosog: gwenoliaid tinwyn) a adnabyddir hefyd gyda'i enw gwyddonol Tachycineta leucorrhoa; yr enw Saesneg arno yw White-rumped swallow. Mae'n perthyn i deulu'r Gwenoliaid (Lladin: Hirundinidae) sydd yn urdd y Passeriformes.
Talfyrir yr enw Lladin yn aml yn T. leucorrhoa, sef enw'r rhywogaeth.
Vlaštovka bělokostřecová (Tachycineta leucorrhoa) je druh ptáka z čeledi vlaštovkovití. Popsán byl francouzským ornitologem Louisem Vieillotem v roce 1817 a dlouhodobě byl považován za poddruh vlaštovky chilské (Tachycineta meyeni). Vyskytuje se v Argentině, Bolívii, Brazílii, Paraguayi, Peru a Uruguayi. Jeho přirozenými stanovišti jsou suché savany, pastviny, okraje lesů a subtropické nebo tropické sezónně vlhké nebo zaplavené nížinné louky. Svá hnízda obvykle buduje v dírách ve stromech, případně v umělých konstrukcích, jako jsou plotové sloupky nebo okapy budov. Rozmnožuje se v období od října do prosince v Brazílii a od října až do února v Argentině.
V tomto článku byl použit překlad textu z článku White-rumped swallow na anglické Wikipedii.
Vlaštovka bělokostřecová (Tachycineta leucorrhoa) je druh ptáka z čeledi vlaštovkovití. Popsán byl francouzským ornitologem Louisem Vieillotem v roce 1817 a dlouhodobě byl považován za poddruh vlaštovky chilské (Tachycineta meyeni). Vyskytuje se v Argentině, Bolívii, Brazílii, Paraguayi, Peru a Uruguayi. Jeho přirozenými stanovišti jsou suché savany, pastviny, okraje lesů a subtropické nebo tropické sezónně vlhké nebo zaplavené nížinné louky. Svá hnízda obvykle buduje v dírách ve stromech, případně v umělých konstrukcích, jako jsou plotové sloupky nebo okapy budov. Rozmnožuje se v období od října do prosince v Brazílii a od října až do února v Argentině.
The white-rumped swallow (Tachycineta leucorrhoa) is a species of bird in the family Hirundinidae. First described and given its binomial name by French ornithologist Louis Vieillot in 1817, it was for many years considered a subspecies of the Chilean swallow. The species is monotypic with no known population variations. It has a white supraloral streak, or streak above its lores (the region between a bird's eye and nostrils), which can be used to differentiate it from the Chilean swallow. The lores, ear coverts, tail, and wings are black, with white tips on the inner secondaries, tertials, and greater coverts of the wings. The rest of the upperparts are a glossy blue. Its underparts and underwing-coverts are white, in addition to the rump, as the name suggests. The sexes are similar, and the juvenile is duller and browner with a dusky breast.
This species usually builds its nest in holes in trees or dead snags or under or in artificial structures like fence posts and the eaves of buildings. The white-rumped swallow is solitary and nests in distributed pairs during the breeding season. The breeding season is from October to December in Brazil and from October to February in neighboring Argentina. Usually, only one brood with four to seven eggs is laid, although a second one will occasionally be laid. The female incubates the eggs over a period usually between 15 and 16 days, with the fledging usually occurring between 21 and 25 days after hatching.
This swallow is found in Argentina, Bolivia, Brazil, Paraguay, Peru, and Uruguay. Its natural habitats are dry savanna, pastureland, the edge of forests, and subtropical or tropical seasonally wet or flooded lowland grassland. It is classified as a least-concern species by the International Union for Conservation of Nature (IUCN). Its population is increasing and it may benefit from the increase in availability of artificial nest sites. The shiny cowbird is an occasional brood parasite of the white-rumped swallow.
The white-rumped swallow was first formally described as Hirundo leucorrhoa by French ornithologist Louis Vieillot in 1817 in his Nouveau Dictionnaire d'Histoire Naturelle.[2] Subsequently, it was moved to its current genus, Tachycineta, which was created in 1850 by Jean Cabanis.[3] The binomial name is derived from Ancient Greek. Tachycineta is from takhukinetos, "moving quickly", and the specific leucorrhoa is from leukos, "white", and orrhos, "rump".[4]
The species was formerly considered a subspecies of the Chilean swallow, most likely due to the similarity in morphology and calls. It is occasionally placed in the genus Iridoprocne with the tree swallow, mangrove swallow, white-winged swallow, and Chilean swallow.[5] A study of the mitochondrial DNA of Tachycineta supports the split, although studies do show that the white-rumped swallow forms a superspecies, leucorrhoa, with the Chilean swallow.[6][7] This species is monotypic, with no known subspecies.[5]
This swallow is named for its white rump but it is also sometimes called the white-browed swallow, due to its white supraloral streak.[8]
The white-rumped swallow measures 13 centimetres (5.1 in) in length and weighs 17–21 grams (0.60–0.74 oz). It has an average wingspan of 115.7 millimetres (4.56 in). It has a white supraloral streak,[5] a white streak above its eye, and black lores and ear coverts. The lores and ear-coverts have a blue-green gloss. It has black wings, with white tips on its inner secondaries, tertials, and greater wing-coverts. The white tips erode with age. The tail is black and has a shallow fork. The white-rumped swallow also has, as the name implies, a white rump. The rump is not totally white; it has some fine shaft streaks. The rest of the upperparts, in addition to the crown, nape, and forehead, are a glossy blue. These features, when this bird is not breeding, are more greenish-blue. The underparts and underwing-coverts are white.[5] The bill, legs, and feet are black, and the irides are brown. The sexes are alike, and the juvenile can be distinguished by its dusky breast and the fact that it is duller and more brownish.[5][8]
This swallow is similar to the Chilean swallow but can be differentiated by the Chilean swallow's lack of a supraloral white streak.[5] The Chilean swallow also seems to keep its glossy blue upperparts when not breeding.[9] The white-rumped swallow is, in addition, larger than the Chilean swallow.[8]
The song of the white-rumped swallow is often described as a soft gurgling[5] or a broken warble. It usually sings while flying at dawn.[8] The call is described as a quick and toneless zzt.[10] The alarm note it uses is short and harsh.[8]
This swallow is native to Argentina, Bolivia, Brazil, Paraguay, Peru, and Uruguay.[1] It inhabits open and semi-open country near water, the edge of woodland, and human settlements.[5] It also occurs in dry savannas, degraded former forest, and both subtropical and tropical seasonally flooded grassland.[1] It is additionally known to occur in the pampas of Argentina and Uruguay. During the austral winter, the birds in the southern population usually move to the northern parts of its range.[9] This bird can be found at altitudes ranging from sea level to 1,100 metres (3,600 ft).[1]
After the breeding season, the white-rumped swallow forms flocks that sometimes consist of hundreds of individuals.[5] These flocks frequently consist of both the white-rumped swallow and other species of swallows.[8]
The white-rumped swallow builds nests in holes or crevices in a tree or dead snag. It also builds them in artificial structures like holes in fence posts or under eaves, typically under those of abandoned buildings.[9] This swallow will sometimes reuse favourable nest sites, which has a positive effect on fledgling survival.[11] It occasionally nests in abandoned nests of the firewood-gatherer. The nests themselves are usually made of plant fibres and lined with hair and feathers. This swallow is solitary and,[5] during the breeding season, is scattered in pairs.[9] Pairs can be seen to fight and chase each other at the nest site.[8]
This swallow displays nest prospecting behaviour, visiting potential future nesting sites. Nest prospecting is a behaviour recorded in both breeding and non-breeding individuals, and occurs both after the failure or success of a nest and while the bird is actively nesting. After a nest failure, the average distance an individual travels during a prospecting visit increases dramatically, from about 121 metres (397 ft) to about 5.1 kilometres (3.2 mi). Nest prospecting seems to occur more frequently in individuals with a smaller clutch size. Male visits to other nests could be to care for extra-pair young, although it does not explain female visits.[12] Extra-pair young, or young with parents outside of the breeding pair, account for about 56 percent of all offspring.[13]
The breeding season of the white-rumped swallow is from October to December in Brazil, and from October to February in Argentina.[5] During this period, one brood is usually laid, although it will occasionally lay a second brood.[14] On average, 58 percent of nests will fledge at least one chick.[5]
The clutch is usually four to seven eggs that transition from pinkish-white when laid to pure white. The eggs measure 19.6 by 13.7 millimetres (0.77 in × 0.54 in) and weigh 1.9 grams (0.067 oz) on average.[8] Clutch size and egg size are noted to usually decrease as the breeding season progresses. Late-season nestlings also weigh less than early-season nestlings.[14] It takes 15 to 16 days for the female to incubate the clutch.[5] About 58 percent of the broods hatch synchronously, although the hatching sometimes lasts over four days.[14] On average, 78 percent of the eggs will hatch. The fledging period is 21 to 25 days, with about 95 percent of the nestlings fledging.[5] The white-rumped swallow, on average, lives for 2.12 years. The male lives slightly longer than the female.[15]
The white-rumped swallow is an aerial insectivore that usually feeds alone or in small groups, feeding on flies, beetles, flying ants, Orthoptera, and Lepidoptera. It usually feeds close over water, pastures, and open woodland. Occasionally skimming the ground, its flight is fast and direct. It follows humans and other animals,[5] and can usually be seen near humans and animals that are disturbing insects.[8]
The shiny cowbird is a brood parasite that occasionally lays its eggs in the nest of white-rumped swallow. After a shiny cowbird fledges, it exhibits behaviour that causes it to be fed more, much to the detriment of white-rumped swallow nestlings. About six percent of nests are affected by this.[16] This swallow has been known to lose nests to the southern house wren, a subspecies of the house wren.[5]
The white-rumped swallow is classified as a least-concern species by the IUCN. This is due to its large range, estimated to be 5,580,000 square kilometres (2,150,000 sq mi), its increase in population, and its large population.[1] Increase in the availability of artificial nest sites may benefit this bird,[5] and could be a factor in its increasing population.[1] It is described as being fairly common in its range.[5]
The white-rumped swallow (Tachycineta leucorrhoa) is a species of bird in the family Hirundinidae. First described and given its binomial name by French ornithologist Louis Vieillot in 1817, it was for many years considered a subspecies of the Chilean swallow. The species is monotypic with no known population variations. It has a white supraloral streak, or streak above its lores (the region between a bird's eye and nostrils), which can be used to differentiate it from the Chilean swallow. The lores, ear coverts, tail, and wings are black, with white tips on the inner secondaries, tertials, and greater coverts of the wings. The rest of the upperparts are a glossy blue. Its underparts and underwing-coverts are white, in addition to the rump, as the name suggests. The sexes are similar, and the juvenile is duller and browner with a dusky breast.
This species usually builds its nest in holes in trees or dead snags or under or in artificial structures like fence posts and the eaves of buildings. The white-rumped swallow is solitary and nests in distributed pairs during the breeding season. The breeding season is from October to December in Brazil and from October to February in neighboring Argentina. Usually, only one brood with four to seven eggs is laid, although a second one will occasionally be laid. The female incubates the eggs over a period usually between 15 and 16 days, with the fledging usually occurring between 21 and 25 days after hatching.
This swallow is found in Argentina, Bolivia, Brazil, Paraguay, Peru, and Uruguay. Its natural habitats are dry savanna, pastureland, the edge of forests, and subtropical or tropical seasonally wet or flooded lowland grassland. It is classified as a least-concern species by the International Union for Conservation of Nature (IUCN). Its population is increasing and it may benefit from the increase in availability of artificial nest sites. The shiny cowbird is an occasional brood parasite of the white-rumped swallow.
La golondrina cejiblanca o golondrina ceja blanca (Tachycineta leucorrhoa), es una especie de ave del género Tachycineta, de la familia Hirundinidae. Se distribuye en de América del Sur.[1]
Esta especie se reproduce desde Bolivia y Brasil (Mato Grosso, Goiás, y Espírito Santo) hasta Paraguay, Uruguay, y el centro y norte de la Argentina. La mayor parte de su población austral migra al norte al aproximarse el invierno, llegando hasta el sudeste del Perú, el norte de Bolivia, y el norte de Brasil.[2]
Esta golondrina habita generalmente en lugares abiertos, cerca del agua. Sus hábitats naturales son sabanas secas, subtropicales o tropicales, húmedas o estacionalmente inundadas, pastizales, áreas de cultivo, y bosques abiertos o muy degradados.
El adulto es de 13 cm de largo. Presenta una fina ceja blanca que parte desde el pico. Es azul con leve brillo verdoso en la parte superior; blanco en la parte inferior, y la cola. Las tapadas alares son blancas —carácter diagnóstico—. Ambos sexos son similares, pero el plumaje de los jóvenes es de color gris pardo por encima, pero presentan igualmente la ceja blanca.
Esta golondrina se alimenta principalmente de insectos voladores. Normalmente se encuentran en parejas o en pequeños grupos. Su nido lo sitúa en el hueco de un árbol, o entre rocas o estructuras artificiales. Construye su nido, con plumas y algunas fibras vegetales; allí la hembra incuba sus blancos huevos.
Esta especie monotípica fue descrita originalmente por el ornitólogo francés Louis Jean Pierre Vieillot en el año 1817, bajo el nombre científico de: Hirundo leucorrhoa. Su localidad tipo es: «Paraguay».[3]
Integra una superespecie compuesta por 2 especies: Tachycineta leucorrhoa, y Tachycineta meyeni, las que durante muchos años fueron consideradas conespecíficas, en razón de similitudes en sus morfologías y voces, pero la comparación de sus secuencias de ADN apoya el tratamiento como especies separadas.
Las especies: Tachycineta leucorrhoa, Tachycineta bicolor, Tachycineta albilinea, Tachycineta stolzmanni, Tachycineta albiventer, y Tachycineta meyeni , a veces son colocadas en un género separado: Iridoprocne, pero estudios de sus ADN indican una estrecha relación de estos taxones con el clado formado por: Tachycineta thalassina, Tachycineta euchrysea, y Tachycineta cyaneoviridis, y por lo tanto, el agrupamiento de todos en un solo género.
|fechaacceso=
requiere |url=
(ayuda) La golondrina cejiblanca o golondrina ceja blanca (Tachycineta leucorrhoa), es una especie de ave del género Tachycineta, de la familia Hirundinidae. Se distribuye en de América del Sur.
Tachycineta leucorrhoa en vuelo. Tachycineta leucorrhoa empleando para nidificar un nido abandonado de hornero común (Furnarius rufus), en Río Grande del Sur, Brasil. Juveniles de Tachycineta leucorrhoa en Río Grande del Sur, Brasil. Tachycineta leucorrhoa adulto alimentando juveniles en Río Grande del Sur, Brasil.Tachycineta leucorrhoa Tachycineta generoko animalia da. Hegaztien barruko Hirundinidae familian sailkatua dago.
Tachycineta leucorrhoa Tachycineta generoko animalia da. Hegaztien barruko Hirundinidae familian sailkatua dago.
Tachycineta leucorrhoa
L'Hirondelle à diadème (Tachycineta leucorrhoa) est une espèce de passereaux de la famille des Hirundinidae. C'est une espèce monotypique (non subdivisée en sous-espèces).
Son aire de répartition s'étend sur l'Argentine, l'Uruguay, le Brésil, le Paraguay, la Bolivie ainsi que le Pérou.
Tachycineta leucorrhoa
L'Hirondelle à diadème (Tachycineta leucorrhoa) est une espèce de passereaux de la famille des Hirundinidae. C'est une espèce monotypique (non subdivisée en sous-espèces).
De witstuitzwaluw (Tachycineta leucorrhoa) is een zangvogel uit de familie Hirundinidae (zwaluwen).
Deze soort komt voor van Bolivia tot Paraguay, zuidoostelijk Brazilië en noordelijk Argentinië en meer zuidelijk tot Peru.
De witstuitzwaluw (Tachycineta leucorrhoa) is een zangvogel uit de familie Hirundinidae (zwaluwen).
A andorinha-de-sobre-branco ou andorinha-de-rabadilha-branca (Tachycineta leucorrhoa) é uma espécie de ave da família Hirundinidae. Primeiramente descrita pelo ornitólogo francês Louis Vieillot, que também deu seu nome binomial em 1817, foi considerada por muitos anos uma subespécie da andorinha-chilena. A espécie é monotípica, sem variações populacionais conhecidas. Tem uma listra supraloral branca, característica que pode ser usada para distingui-la da andorinha-chilena. Os loros, coberturas auriculares, cauda e asas são pretas, com pontas brancas nas rêmiges secundarias, terciárias e nas coberturas maiores das asas. O resto das partes superiores são de um azul brilhante. Suas partes inferiores e coberturas abaixo das asas são brancas, assim como sua rabadilha, como o nome sugere. Os sexos são similares, e os jovens são mais monótonos e marrons com um peito escuro.
A andorinha-de-sobre-branco foi formalmente descrita pela primeira vez como Hirundo leucorrhoa pelo ornitólogo francês Louis Vieillot, em 1817, em Nouveau Dictionnaire d'Histoire Naturelle.[2] Depois foi movida ao seu gênero atual, Tachycineta, que foi criado em 1850 por Jean Cabanis.[3] O nome binomial deriva do grego antigo. Tachycineta é de takhukinetos, "movendo-se rapidamente", e o específico leucorrhoa é de leukos, "branco", e orrhos, "traseira, rabadilha".[4]
A espécie foi anteriormente considerada uma subespécie da andorinha-chilena, provavelmente devido à semelhança na morfologia e no canto. Ocasionalmente é colocada no gênero Iridoprocne com a andorinha-das-árvores, Tachycineta albilinea, andorinha-do-rio e a andorinha-chilena.[5] Um estudo de DNA mitocondrial do gênero Tachycineta apoia esta divisão, ainda que estudos mostrem que a andorinha-de-sobre-branco forma uma superespécie, leucorrhoa, com a andorinha-chilena.[6][7] Esta espécie é monotípica, sem subespécies conhecidas.[5]
A andorinha-de-sobre-branco mede 13 centímetros de comprimento e pesa de 17 a 21 gramas. Em média, tem 115,7 milímetros de envergadura. Tem uma listra supraloral branca,[5] uma listra branca acima de seu olho, e loros cobertura dos ouvidos pretos. Os loros e coberturas dos ouvidos têm um brilho verde-azulado. Tem asas pretas, com pontas brancas nas rêmiges secundárias e terciárias, e nas coberturas maiores das ases. As pontas brancas correm-se com a idade. A cauda é preta e tem uma bifurcação rasa. Tem uma rabadilha branca, como diz um dos nomes por que é conhecida.As demais partes superiores são de um azul brilhante. Estas características, quando o pássaro não está procriando, são mais azul-esverdeadas. As partes inferiores e coberturas abaixo da asa são brancas.[6] O bico, as pernas e pés são pretos, e as íris são marrons. Os sexos são similares, e os jovens podem ser distinguidos pelo seu peito escuro e pelo fato de que são mais monótonos e marrons.[5][8]
Esta andorinha é nativa da Argentina, Bolívia, Brasil, Paraguai, Peru e Uruguai.[1] Habita campos abertos e semiabertos perto da água, da margem da floresta, e dos assentamentos humanos.[5] Também habita savanas secas, florestas degradadas, e pastagens inundadas sazonalmente tanto tropicais quanto subtropicais.[1] Além disso, é sabido que habita os pampas da Argentina e Uruguai. Durante o inverno austral, os pássaros na população do sul geralmente deslocam-se para as partes mais ao norte da área que habita.[9] Este pássaro pode ser encontrado em altitudes que variam desde o nível do mar a 1 100 metros (3 600 pés).[1]
O chupim é um parasita de ninhada que ocasionalmente põe seus ovos no ninho da andorinha-de-sobre-branco. Depois que um chupim empluma-se, exibe um comportamento que faz com que seja alimentado muito mais que os filhotes da andorinha. Este tipo de parasitismo ocorre em seis porcento dos ninhos. Esta andorinha é conhecida por perder ninhos para a curruíra.[5]
A andorinha-de-rabadilha-branca é classificada como espécie pouco preocupante pela UICN. Isto é devido à sua grande área de distribuição, estimada em 5,580,000 de quilômetros quadrados (2,150,000 sq mi), seu aumento populacional, e sua grande população.[1] O aumento da disponibilidade de ninhos artificiais pode beneficiar este pássaro,[5] e pode ser um fator que contribui para o crescimento de sua população.[1] É descrito como sendo bastante comum em sua área.[5]
A andorinha-de-sobre-branco ou andorinha-de-rabadilha-branca (Tachycineta leucorrhoa) é uma espécie de ave da família Hirundinidae. Primeiramente descrita pelo ornitólogo francês Louis Vieillot, que também deu seu nome binomial em 1817, foi considerada por muitos anos uma subespécie da andorinha-chilena. A espécie é monotípica, sem variações populacionais conhecidas. Tem uma listra supraloral branca, característica que pode ser usada para distingui-la da andorinha-chilena. Os loros, coberturas auriculares, cauda e asas são pretas, com pontas brancas nas rêmiges secundarias, terciárias e nas coberturas maiores das asas. O resto das partes superiores são de um azul brilhante. Suas partes inferiores e coberturas abaixo das asas são brancas, assim como sua rabadilha, como o nome sugere. Os sexos são similares, e os jovens são mais monótonos e marrons com um peito escuro.
Vitgumpsvala[2] (Tachycineta leucorrhoa) är en sydamerikansk fågel i familjen svalor inom ordningen tättingar.[3]
Vitgumpsvala är en normalstor (13,5 centimeter) svala med mörkt blåglänsande ovansida och vit undersida. Den har ett arttypiskt vitt tunt streck från strax ovanför ögat till näbben, ofta även över näbbasen. Övergumpen är vit, vingar och stjärt är svartare än resten av ovansidan. Fåglar i icke-häckningsdräkt är mer grönblå ovan.[4]
Fågeln förekommer i halvöppna områden, vid skogsbryn och framför allt nära vatten. Den häckar under hustakfotar eller i hålutrymmen i grenstumpar, staketstolpar och liknande,[4] från oktober till december i Brasilien och från oktober till februari i Argentina. Den lägger fyra till sju ägg som honan ruvar i 15-16 dagar.
Vitgumpsvalan förekommer i centrala Sydamerika, i Bolivia till Paraguay, Uruguay, sydöstra Brasilien (norrut till centrala Mato Grosso, Goiás och Minas Gerais och norra Argentina (söderut till Pampas och Buenos Aires).[3][4] Vintertid flyttar den norrut till södra Peru. Den behandlas som monotypisk, det vill säga att den inte delas in i några underarter.
Fågelns population har ännu inte uppskattats, men den betraktas som vanlig[5] och antas till och med öka i antal med tillgång på artificiella bohål. Därför kategoriserar internationella naturvårdsunionen IUCN arten som livskraftig.[1]
Vitgumpsvala (Tachycineta leucorrhoa) är en sydamerikansk fågel i familjen svalor inom ordningen tättingar.
Nhạn phao câu trắng (danh pháp khoa học: Tachycineta leucorrhoa) là một loài chim trong họ Hirundinidae.[2] Được mô tả lần đầu và được đặt tên theo pháp danh của nhà khoa học người Pháp Louis Vieillot vào năm 1817, trong nhiều năm đã được coi là một phân loài của nhạn Chile. Loài này là đơn loài không có biến thể quần thể được biết đến. Nó có vệt trắng trên đầu từ mỏ đến mặt, hoặc vằn ở vùng trước mắt, vùng giữa con mắt của chim và lỗ mũi, có thể được sử dụng để phân biệt nó với nhạn Chile. Chim trống và chim mái có bộ lông giống nhau, còn chim non trẻ vị thành niên là tối màu hơn và nâu hơi với ức xám.
Loài này thường làm tổ trong những lỗ hổng trên cây hoặc những cây cối chết hoặc dưới hoặc trong các cấu trúc nhân tạo như các hàng rào và các mái hiên của các tòa nhà. Cúm rump trắng là cô đơn và tổ trong các cặp phân phối trong mùa sinh sản. Mùa sinh sản là từ tháng 10 đến tháng 12 ở Braxin và từ tháng 10 đến tháng 2 ở nước láng giềng Argentina. Thường chỉ có một con với 4-7 trứng được đặt, mặc dù một lần thứ hai sẽ thỉnh thoảng được đặt. Người phụ nữ ấp trứng trong một khoảng thời gian thường từ 15 đến 16 ngày, với việc nở hoa thường là từ 21 đến 25 ngày.
Loài nhạn này được tìm thấy ở Argentina, Bolivia, Brazil, Paraguay, Peru và Uruguay. Môi trường sống tự nhiên của chúng là rừng khô nhiệt đới hoặc cận nhiệt đới vùng đất thấp nhiệt đới hoặc cận nhiệt đới. Nó được xếp hạng là một loài ít quan tâm nhất bởi Liên minh Quốc tế về Bảo tồn Thiên nhiên (IUCN). Dân số của nó đang tăng lên và nó có thể được hưởng lợi từ sự gia tăng có sẵn của các địa điểm xây tổ nhân tạo. Một loài ký sinh trùng đặc biệt của loài chim này là chim bò tỏa sáng.
Nhạn phao câu trắng lần đầu tiên được chính thức miêu tả là Hirundo leucorrhoa bởi nhà điểu học người Pháp Louis Vieillot vào năm 1817 trong cuốn Nouveau Dictionnaire d'Histoire Naturelle.[3]. Loài này đã được di chuyển đến chi hiện tại của nó, Tachycineta, được tạo ra vào năm 1850 bởi Jean Cabanis.[4]. Tên chi tiết có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp cổ đại. Tachycineta là từ takhukinetos, "di chuyển nhanh", và leucorrhoa cụ thể là từ leukos, "trắng", và orrhos, "đít"[5].
Loài này trước đây được coi là một phân loài của nhạn Chilê, rất có thể là do sự giống nhau về hình thái học và các tiếng hót. Đôi khi nó được đặt trong chi Iridoprocne với nhạn cây, nhạn rừng ngập mặn, nhạn cánh trắng và nhạn Chilê. Một nghiên cứu về DNA ti thể của Tachycineta hỗ trợ sự phân chia, mặc dù các nghiên cứu cho thấy nuốt râu trắng tạo thành một superspecies, leucorrhoa, với nuốt Chilê[6]. Loài này là đơn loài, không có phân loài nào được biết đến.
Loài nhạn này được đặt tên cho đít trắng của nó nhưng đôi khi nó còn được gọi là nhạn trắng, vì vệt trắng trên đầu[7].
Nhạn phao câu trắng (danh pháp khoa học: Tachycineta leucorrhoa) là một loài chim trong họ Hirundinidae. Được mô tả lần đầu và được đặt tên theo pháp danh của nhà khoa học người Pháp Louis Vieillot vào năm 1817, trong nhiều năm đã được coi là một phân loài của nhạn Chile. Loài này là đơn loài không có biến thể quần thể được biết đến. Nó có vệt trắng trên đầu từ mỏ đến mặt, hoặc vằn ở vùng trước mắt, vùng giữa con mắt của chim và lỗ mũi, có thể được sử dụng để phân biệt nó với nhạn Chile. Chim trống và chim mái có bộ lông giống nhau, còn chim non trẻ vị thành niên là tối màu hơn và nâu hơi với ức xám.
Loài này thường làm tổ trong những lỗ hổng trên cây hoặc những cây cối chết hoặc dưới hoặc trong các cấu trúc nhân tạo như các hàng rào và các mái hiên của các tòa nhà. Cúm rump trắng là cô đơn và tổ trong các cặp phân phối trong mùa sinh sản. Mùa sinh sản là từ tháng 10 đến tháng 12 ở Braxin và từ tháng 10 đến tháng 2 ở nước láng giềng Argentina. Thường chỉ có một con với 4-7 trứng được đặt, mặc dù một lần thứ hai sẽ thỉnh thoảng được đặt. Người phụ nữ ấp trứng trong một khoảng thời gian thường từ 15 đến 16 ngày, với việc nở hoa thường là từ 21 đến 25 ngày.
Loài nhạn này được tìm thấy ở Argentina, Bolivia, Brazil, Paraguay, Peru và Uruguay. Môi trường sống tự nhiên của chúng là rừng khô nhiệt đới hoặc cận nhiệt đới vùng đất thấp nhiệt đới hoặc cận nhiệt đới. Nó được xếp hạng là một loài ít quan tâm nhất bởi Liên minh Quốc tế về Bảo tồn Thiên nhiên (IUCN). Dân số của nó đang tăng lên và nó có thể được hưởng lợi từ sự gia tăng có sẵn của các địa điểm xây tổ nhân tạo. Một loài ký sinh trùng đặc biệt của loài chim này là chim bò tỏa sáng.
Tachycineta leucorrhoa (Vieillot, 1817)
Охранный статусБелопоясничная американская ласточка[1] (лат. Tachycineta leucorrhoa) — вид воробьиных птиц из семейства ласточковых (Hirundinidae)[2].
Впервые описана под названием Hirundo leucorrhoa французским орнитологом Луи Жан Пьером Вьейо в 1817 году в работе Nouveau Dictionnaire d'Histoire Naturelle. Обитает в Южной Америке: Аргентине, Боливии, Бразилии, Парагвае, Перу и Уругвае[3]. Селится в сухих саваннах, в субтропических и тропических подтопляемых травянистых сообществах, на пастбищах, во вторичных лесах.
В эпизоде «„Ласточка“ Брайана и ласточка Питера» (2002) мультсериала «Гриффины» белопоясничная американская ласточка, неизвестным образом оказавшаяся в Новой Англии, свила гнездо и вырастила птенцов в бороде Питера Гриффина.
Белопоясничная американская ласточка (лат. Tachycineta leucorrhoa) — вид воробьиных птиц из семейства ласточковых (Hirundinidae).
Впервые описана под названием Hirundo leucorrhoa французским орнитологом Луи Жан Пьером Вьейо в 1817 году в работе Nouveau Dictionnaire d'Histoire Naturelle. Обитает в Южной Америке: Аргентине, Боливии, Бразилии, Парагвае, Перу и Уругвае. Селится в сухих саваннах, в субтропических и тропических подтопляемых травянистых сообществах, на пастбищах, во вторичных лесах.
В эпизоде «„Ласточка“ Брайана и ласточка Питера» (2002) мультсериала «Гриффины» белопоясничная американская ласточка, неизвестным образом оказавшаяся в Новой Англии, свила гнездо и вырастила птенцов в бороде Питера Гриффина.