La perdiu boscana de David (Arborophila davidi) és un ocell de la família dels fasiànids (Phasianidae) que habita les terres baixes que hi ha al llarg de la frontera entre el sud de Vietnam i l'est de Cambotja.
Aderyn a rhywogaeth o adar yw Petrisen goed David (sy'n enw benywaidd; enw lluosog: petris coed David) a adnabyddir hefyd gyda'i enw gwyddonol Arborophila davidi; yr enw Saesneg arno yw David's tree partridge. Mae'n perthyn i deulu'r Ffesantod (Lladin: Phasianidae) sydd yn urdd y Galliformes.[1]
Talfyrir yr enw Lladin yn aml yn A. davidi, sef enw'r rhywogaeth.[2]
Mae'r petrisen goed David yn perthyn i deulu'r Ffesantod (Lladin: Phasianidae). Dyma rai o aelodau eraill y teulu:
Rhestr Wicidata:
rhywogaeth enw tacson delwedd Ceiliog coedwig coch Gallus gallus Ceiliog coedwig gwyrdd Gallus varius Ceiliog coedwig llwyd Gallus sonneratii Ffesant Amherst Chrysolophus amherstiae Ffesant euraid Chrysolophus pictus Ffesant Sclater Lophophorus sclateri Ffesant Tsiena Lophophorus lhuysii Gallus lafayetii Gallus lafayetii Petrisen Barbari Alectoris barbara Petrisen goesgoch Arabia Alectoris melanocephala Petrisen graig Alectoris graeca Petrisen graig Philby Alectoris philbyi Petrisen siwcar Alectoris chukar Petrisen Udzungwa Xenoperdix udzungwensisAderyn a rhywogaeth o adar yw Petrisen goed David (sy'n enw benywaidd; enw lluosog: petris coed David) a adnabyddir hefyd gyda'i enw gwyddonol Arborophila davidi; yr enw Saesneg arno yw David's tree partridge. Mae'n perthyn i deulu'r Ffesantod (Lladin: Phasianidae) sydd yn urdd y Galliformes.
Talfyrir yr enw Lladin yn aml yn A. davidi, sef enw'r rhywogaeth.
The orange-necked partridge (Arborophila davidi) is a species of bird in the family Phasianidae. It is found in eastern Cambodia and southern Vietnam. Its habitats are lowland forests, shrubland, and plantations. It was described in 1927 and rediscovered in 1991. It is threatened by habitat loss, and the International Union for Conservation of Nature (IUCN) has assessed it as a near-threatened species.
This species was described by Jean Théodore Delacour in 1927. The specific name is derived from André David-Beaulieu, a French colonial administrator who collected the type specimen earlier in 1927.[2][3] There are no subspecies.[4]
The orange-necked partridge is about 27 cm (11 in) long and weighs about 241 g (8.5 oz). The forehead and crown are dusky, and the nape is mottled brown. A black band extends from the beak to the sides of the neck, and a whitish band extends from the eye to the neck-sides, becoming orange. There is also a black breast-band. The chin is pale buff, and the throat is rusty-orange. The breast is olive-brown, and the belly is greyish and whitish. The flanks have black and white scallops. The back and rump are olive-brown, with dark brown bars. The wing coverts have black and grey bands. The eyes are brown, the beak is black, and the legs are pinkish.[4]
The orange-necked partridge is found in southern Vietnam and a small area in Mondulkiri, Cambodia.[5] It lives in forest in hills at elevations of 120–600 m (390–1,970 ft), preferring bamboos. It also occurs in some disturbed habitats, including scrubs, bamboos and logged plantations. In Vietnam, it occurs in several national parks and state forest enterprises.[1] All of the individuals recorded in a 2005 survey lived less than 2 km (1.2 mi) from water.[5]
Little is known about this partridge's behaviour. The territorial calls are a repeated, accelerating prruu, becoming pwi at higher pitches, and also a series of fast tu notes. In duets, the other bird responds with tchew-tchew-tchew. The alarm call is a pher or phu.[4]
After its discovery in 1927, the orange-necked partridge was "lost" until its 1991 rediscovery in Cát Tiên National Park.[4][6] Subsequent surveys have found it in several sites in Vietnam, possibly because of improved survey techniques.[5] It was first recorded in Cambodia in 2002, using a camera trap, and later records in Cambodia have all been in the same site. The IUCN assessed it as a critically endangered species, downlisting to endangered in 2000 and to near threatened in 2009. The population is estimated to be nearly 10,000. It is threatened by logging, forest clearance and hunting. The population is declining, but the decline is probably not rapid because the bird seems to tolerate some forest degradation, so it is assessed as near threatened even though its population and range are both small.[1]
In 2000, the orange-necked partridge appeared on a national stamp of Vietnam.[1]
The orange-necked partridge (Arborophila davidi) is a species of bird in the family Phasianidae. It is found in eastern Cambodia and southern Vietnam. Its habitats are lowland forests, shrubland, and plantations. It was described in 1927 and rediscovered in 1991. It is threatened by habitat loss, and the International Union for Conservation of Nature (IUCN) has assessed it as a near-threatened species.
La Oranĝakola perdriko (Arborophila davidi) estas mezgranda birdo de la familio de Fazanedoj de la ordo de Kokoformaj kaj subfamilio de Perdrikenoj.
Ĝi troviĝas en orienta Kamboĝo kaj suda Vjetnamio laŭlonge de la limo inter Kamboĝo kaj Vjetnamio. Ties natura habitato estas subtropikaj aŭ tropikaj humidaj arbaroj de malaltaj teroj, arbustaroj kaj plantejoj . Ĝi estas minacata pro habitatoperdo.
Ĝi estas bruneca perdriko kun strieca dorso, senstrieca pugo, pli helaj subaj partoj kun tre striecaj flankoj. La kapobildo montras du blankajn striojn nome superokulan kaj mustaĉan kiu pluas al kolo per oranĝecaj strioj, kiu nomigas la specion; estas ankaŭ du malhelbrunaj strioj nome krono kaj traokula kiu nigriĝas kole. La kruroj estas ruĝecaj.
La Oranĝakola perdriko (Arborophila davidi) estas mezgranda birdo de la familio de Fazanedoj de la ordo de Kokoformaj kaj subfamilio de Perdrikenoj.
Ĝi troviĝas en orienta Kamboĝo kaj suda Vjetnamio laŭlonge de la limo inter Kamboĝo kaj Vjetnamio. Ties natura habitato estas subtropikaj aŭ tropikaj humidaj arbaroj de malaltaj teroj, arbustaroj kaj plantejoj . Ĝi estas minacata pro habitatoperdo.
Ĝi estas bruneca perdriko kun strieca dorso, senstrieca pugo, pli helaj subaj partoj kun tre striecaj flankoj. La kapobildo montras du blankajn striojn nome superokulan kaj mustaĉan kiu pluas al kolo per oranĝecaj strioj, kiu nomigas la specion; estas ankaŭ du malhelbrunaj strioj nome krono kaj traokula kiu nigriĝas kole. La kruroj estas ruĝecaj.
La arborófila de David (Arborophila davidi)[2] es una especie de ave galliforme en la familia Phasianidae que vive en el sudeste asiático.
Se encuentra en las selvas húmedas del sur de Vietnam y el este de Camboya. Está amenazada por la pérdida de su hábitat.
La arborófila de David (Arborophila davidi) es una especie de ave galliforme en la familia Phasianidae que vive en el sudeste asiático.
Arborophila davidi Arborophila generoko animalia da. Hegaztien barruko Phasianidae familian sailkatua dago.
Arborophila davidi Arborophila generoko animalia da. Hegaztien barruko Phasianidae familian sailkatua dago.
Arborophila davidi
La Torquéole de David (Arborophila davidi) est une espèce d'oiseaux de la famille des Phasianidae.
Cette espèce est très localisée. Jusqu’en 2002, elle n’était connue que dans l’est de la Cochinchine (Vietnam), dans le Parc National de Cat Tien et dans la réserve naturelle de Cat Loc.
Cette torquéole vit en forêt décidue et mixte. Dans le Parc National de Bu Gia Map, Nguyen & Browne (2007) l’ont rencontrée de préférence entre 140 et 609 m d’altitude, lorsque la canopée couvre 76,67 % du sol et le sous-bois 85,93 % , sur des pentes de 0 à 10° et à moins de 500 m des points d’eau.
Atkins & Tentij (1998) ont pu observer un couple grattant, côte à côte, une litière forestière de 10 cm d’épaisseur à la recherche de nourriture. Les oiseaux émettaient tous deux un doux cri de contact whit-whit-whit-whit en fouillant le sol. En une autre occasion ces auteurs ont pu observer une compagnie de six oiseaux.
Le chant est semblable à celui de la Torquéole à poitrine brune et les oiseaux chantent habituellement en duo, plus fréquemment en mars, la femelle répondant au mâle par une série de notes simples (Hennache & Ottaviani 2011).
Il n’existe aucune donnée.
Cette espèce est considérée comme « en danger » par l’UICN. Elle a été décrite par Delacour en 1927, à partir de deux oiseaux collectés à Bu Kroai (Province de Song Be), puis plus aucun spécimen n'en fut observé jusqu'à ce qu'on en trouve en 1991 dans le parc national de Cat Tien (Eames et al. 1992).
Arborophila davidi
La Torquéole de David (Arborophila davidi) est une espèce d'oiseaux de la famille des Phasianidae.
Davids bospatrijs (Arborophila davidi) is een vogel uit de familie fazantachtigen (Phasianidae). De wetenschappelijke naam van de soort is voor het eerst geldig gepubliceerd in 1927 door Delacour.
De soort is endemisch in het zuiden van Vietnam.[2]
Op de Rode Lijst van de IUCN heeft de soort de status gevoelig.
Bronnen, noten en/of referentiesDavids bospatrijs (Arborophila davidi) is een vogel uit de familie fazantachtigen (Phasianidae). De wetenschappelijke naam van de soort is voor het eerst geldig gepubliceerd in 1927 door Delacour.
Davidsånghöna[2] (Arborophila davidi) är en fågel inom familjen fasanfåglar inom ordningen hönsfåglar.[3]
Fågeln förekommer i södra Vietnam och östra Kambodja.[3]
IUCN kategoriserar arten som nära hotad.[1]
Davidsånghöna är uppkallad efter franska munken och naturforskaren Armand David.[4]
Davidsånghöna (Arborophila davidi) är en fågel inom familjen fasanfåglar inom ordningen hönsfåglar.
Gà so cổ hung hay gà so cổ da cam (danh pháp hai phần: Arborophila davidi) là một loài chim trong họ Trĩ (Phasianidae). Nó được tìm thấy ở miền đông Campuchia và Việt Nam. Môi trường sinh sống tự nhiên của loài này là các khu rừng, các trảng cây bụi và đồn điền ẩm thấp nhiệt đới và cận nhiệt đới hay các vùng chân đồi, tại độ cao khoảng 120–600 m. Hiện tại gà so cổ hung được IUCN đánh giá là nguy cấp với xu hướng đang suy giảm.
Kích thước dài khoảng 27 cm. Chim trưởng thành có trán, đỉnh đầu và gáy màu xám nâu lấm tấm đen. Một dải từ trên mắt có màu trắng nhạt chuyển dần thành màu hung kéo dài đến 2 bên cổ. Tiếp theo là dải đen tuyến sau tai kéo xuống hai bên cổ và nối với yếm ngực cũng có màu đen. Phía trước mắt có các màu đen, nâu và hung vàng nhạt xen kẽ. Ngực màu nâu, thỉnh thoảng có vệt đen. Bụng màu hung vàng nhạt. Sườn xám có vệt ngang đen trắng xen kẽ. Mắt nâu. Mỏ đen. Chân hồng[2].
Gà so cổ hung được biết đến tại miền nam Việt Nam và miền đông Campuchia[3]. Các khảo sát gần đây đã mở rộng khu vực phân bố đã biết của nó tại Việt Nam: hiện tại nó được ghi nhận tại các vườn quốc gia như Cát Tiên, Bù Gia Mập, ban quản lý rừng phòng hộ Đồng Nai, các lâm trường Vĩnh An, Nghĩa Trung, Bù Đốp, Tân Phú, Đạ Tẻh v.v. Nó được dự báo có mặt tại một loạt các khu vực khác và có thể lan rộng tới các khu vực như miền nam tỉnh Lâm Đồng, tỉnh Đồng Nai, Bình Dương và Bình Phước, nơi môi trường sống thích hợp vẫn còn được duy trì. Hình ảnh một con gà so cổ hung cũng đã được chụp lại tại khu bảo tồn đa dạng sinh học Seima (SBCA), tỉnh Mondulkiri, Campuchia năm 2002. Loài này sau đó cũng được ghi nhận từ cùng một khu vực này, nhưng nó vẫn là bí ẩn trong khu vực với sự phân bố vá víu không giải thích được. Dựa trên chứng cứ hiện tại, khu vực có môi trường sống thích hợp tại Campuchia có thể chỉ khoảng 70 km². Năm 1994, quần thể toàn cầu của loài ước tính dưới <1.000 con nhưng con số này có lẽ là sự đánh giá thấp Theo ước tính hiện tại của BirdLife, số lượng quần thể loài này khoảng 2.500-9.999 con trên khu vực có diện tích khoảng 4.500 km², với xu hướng đang suy giảm. Tuy nhiên, loài này là hiếm (hay có lẽ là do tính nhút nhát của chúng) trong một số khu vực. Sự suy giảm chậm là đáng ngờ do những áp lực đang diễn ra đối với các môi trường rừng sinh sống của nó, nhưng khả năng rõ ràng của loài này (cũng như của nhiều sinh vật đồng loại khác) trong việc chịu được các môi trường sống đã xuống cấp gợi ý rằng các hoạt động lâm nghiệp hiện tại rất có thể không phải là mối đe dọa chính.
Gà so cổ hung hay gà so cổ da cam (danh pháp hai phần: Arborophila davidi) là một loài chim trong họ Trĩ (Phasianidae). Nó được tìm thấy ở miền đông Campuchia và Việt Nam. Môi trường sinh sống tự nhiên của loài này là các khu rừng, các trảng cây bụi và đồn điền ẩm thấp nhiệt đới và cận nhiệt đới hay các vùng chân đồi, tại độ cao khoảng 120–600 m. Hiện tại gà so cổ hung được IUCN đánh giá là nguy cấp với xu hướng đang suy giảm.